Mình nói thật với bạn nhé.
Mình đi du lịch một tháng và trả gấp đôi tiền đi lại suốt cả thời gian đó. Mà không hề hay biết.
Mình có cảm giác gì đó sai sai
Sang Hàn Quốc được tầm ba tuần, mình bắt gặp bản thân đang nạp tiền vào thẻ. Lại một lần nữa.
Mình ngồi tính: hơn 30.000 won một tuần. Trong khi mỗi ngày mình chỉ đi đúng một chuyến buýt và một chuyến tàu điện ngầm. Cô bạn sống ở Seoul bảo cô ấy tiêu tầm 50.000 một tháng.
Kể cả tính chuyện mình ngày nào cũng ra đường, vẫn là quá nhiều.
Mình đoán chắc do vật giá đắt đỏ thôi. Seoul mà, đúng không?
Câu hỏi duy nhất của cô bạn
Một hôm hai đứa đi buýt cùng nhau, lúc xuống xe bạn ấy chạm thẻ lên máy đọc ở cửa sau.
"Sao bạn quẹt cái đó?" mình hỏi.
Bạn ấy nhìn mình rồi thốt lên: "Nãy giờ... không, từ trước đến giờ bạn không quẹt lúc xuống xe hả?"
Mình vẫn nhớ gương mặt đó. Gương mặt của người đang chứng kiến một thảm họa.
Thứ mình đã bỏ lỡ
Xe buýt Hàn Quốc là hệ thống quẹt hai lần. Một lần lúc lên, một lần lúc xuống.
Nếu không quẹt lúc xuống, hệ thống không biết bạn xuống ở đâu. Thế nên giảm giá chuyển tuyến không bao giờ được tính.
Xuống buýt rồi lên tàu điện ngầm trong vòng 30 phút thì phần phí trả thêm gần như bằng không. Còn mình? Lần nào cũng trả từ con số không. Ngày hai ba chuyến, suốt cả tháng trời.
Ban đêm thì dễ thở hơn chút: từ 9 giờ tối đến 7 giờ sáng, khung thời gian được nới ra thành một tiếng.
| Mình đã làm | Đúng ra phải làm |
|---|---|
| Quẹt lúc lên, xuống xe đi thẳng | Quẹt lúc lên, quẹt thêm lần nữa lúc xuống |
| Mỗi lần chuyển tuyến trả nguyên giá | Chuyển trong 30 phút, gần như không mất thêm |
Sau này mình tìm hiểu thì mới biết, bỏ quẹt lúc xuống còn thiệt hơn cả chuyện mất giảm giá. Vì hệ thống không biết bạn xuống ở đâu, nó tính cho bạn mức phí tối đa của tuyến đó. Quên hai lần liên tiếp thì thẻ còn có thể bị khóa một ngày.
Ban đầu mình thấy hơi khắt khe, nhưng nghĩ lại — đó thật ra là cách duy nhất để ngăn người ta cố tình không quẹt.
Xuống xe cũng là cả một việc
Biết chuyện quẹt thẻ rồi thì vấn đề tiếp theo lại xuất hiện. Đi được đến chỗ máy đọc mới là khó.
Xe buýt Hàn Quốc xuống bằng cửa sau, và nếu bạn đứng dậy ngay trước bến của mình thì đã muộn rồi. Xe đông nghẹt thì chỉ riêng việc len đến cửa sau đã mất cả đời.
Vậy nên phải bấm chuông trước một bến và bắt đầu nhích dần về phía cửa sau từ sớm.
Ban đầu mình không biết câu này nên cứ vừa chen vừa "sorry, sorry". Giờ nghĩ lại thấy buồn cười. Lúc đó thì toát cả mồ hôi.
Nói mỗi câu này thôi là mọi người tự động né đường. Thậm chí không cần nói to.
Còn khi bạn lỡ chuông và cửa đã sắp đóng, thì có câu này.
Có lần mình quên bấm chuông và hét câu này lên, thế là bác tài mở cửa lại cho mình. Từ hôm đó mình luôn bấm chuông thật sớm.
Tuần cuối cùng
Biết rồi thì mỗi lần xuống xe, tay mình tự động đưa về phía máy đọc.
Nhịp nạp tiền thay đổi ngay lập tức. Trước đó cứ bốn ngày mình nạp một lần. Tuần cuối cùng chỉ cần nạp đúng một lần là đủ.
Nguyên một tháng trôi sông trôi biển, đến tuần cuối mình mới đi xe đúng cách.
Vậy còn bạn — ở Hàn Quốc có vụ nào kiểu này không? Mấy chuyện mất tiền chỉ vì không biết ấy. Chắc chắn không phải mỗi mình đâu nhỉ.



